watch sexy videos at nza-vids!
sex-truyen sex-doc truyen sex hay-anh sex dep xnxx.com Web sex xvideo clip sex xxxx clip xxxx beeg.com beeg.com javhd Web javhd porn web clip porn thailand pornhub.com webxxx tube8.com tubesex xhamster.com xsex
MỚI CẬP NHẬT NGÀY 13/1 cho những ai 18+ và muốn lên đỉnh với dế yêu mọi lúc mọi nơi
Nếu ai có nhu cầu xem PHIM SEX và ĐỌC TRUYỆN SEX bằng điện thoại thì hãy mau truy cập vào OISUONGQUA.SEXTGEM.COM bằng điện thoại đi.MỘT GIAO DIỆN PHIM-ẢNH-TRUYỆN SEX mới hoàn toàn và dâm hơn giao diện này rất nhiều-Hàng trăm bộ phim sex mới nhất,dâm nhất,âm thanh gợi dục vừa xem vừa đọc vừa thủ dâm-CÒN có cả phần mềm xem phim sex và đọc truyện sex"có cả truyện hentai" online,anh em đỡ tốn công lên mạng tìm SEX
LƯU Ý cho những ai muốn XEM ẢNH SEX ĐẸP:
Hàng loạt ẢNH SEX gái xinh đã được tổng hợp lên rất nhiều trang wap dành cho điện thoại đặt sever tại NƯỚC NGOÀI {cưởi hết đồ-ảnh sex không che-nhìn thấy nét từng thớ bím hồng và đầu ti-các bạn chỉ cần truy cập OISUONGQUA.SEXTGEM.COM bằng ĐIỆN THOẠI,sẽ thấy danh sách 1 loạt các wapsite ẢNH SEX xem nứng chảy nước-chúc bạn vui vẻ"update 15/1"}
Đọc truyện sex lầu xanh-tiếp viên dâm đãng
Truyện người lớn-gái siêu quậy
Truyện 18+ dâm-anh sẽ ngủ với em chứ
Truyện sex sinh viên hay
Truyện sex về em huyền dâm
Đọc truyện sex của em uyên
Truyện sex hay chị em gái dâm đãng
Truyện sex Minh chơi lan sướng vãi
Truyện sex Mình Làm tình với hương
ẢNH SEX bà tưng mới nhất
Ảnh sex gái việt xinh
Ảnh sex teen việt ngực to
Ảnh sex mới nhất cả Phương trinh
Ảnh sex cực gợi dục
Ảnh sex can lộ lộ khoe thân cực dâm
Ảnh sex sinh viên khỏa thân hàng ngon

QUY ĐỊNH ĐỌC TRUYỆN SEX: -Hãy đảm bảo bạn đủ tuổi và tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình. -Các câu truyện 18+ mang hướng bạo lực và có yếu tố tình dục bạn nên cân nhắc trước khi xem -Chúng tôi không chịu trách nhiệm về nội dung của truyện -Truyện sex chỉ đơn thuần mang tính giải trí không có tư tưởng kích động hay gây tác dụng xấu đến tư tưởng người đọc -Không bắt chước theo các tình huống hay nhân vật trong truyện -Đọc truyện sex lúc rãnh rỗi để giải trí và thư giãn Các câu truyện được chúng tôi tổng hợp từ nhiều nguồn trên internet Xét một cách khách quan,việc đọc các câu truyện có tính 18+ là hoàn toàn không xấu,chỉ đơn giản là nhu cầu giải đáp và tìm hiểu các thắc mắc tâm lí hoàn toàn bình thường tuy nhiên việc đọc không đúng mực sẽ dễ khiến bạn cảm thấy trầm cảm và điều đó là hoàn toàn sai lầm.Vì vậy Hãy đọc truyện sex một cách khoa học và vừa đủ sẽ giúp bạn giải tỏa nhiều thắc mắc về vấn đề tâm sinh lí và nhìn nhận vấn đề tình dục-SEX một cách khoa học hơn!!


Truyện sex-ngẩng đầu lên đi em

cập nhật:12/1

Tôi giật bắn mình và cảm thấy rất rõ tim mình ngưng đập. Máu tôi ngưng chảy khiến mười đầu ngón tay tôi thoắt trở nên lạnh cóng. Anh đã biết rồi ư? Ai nói cho anh biết hay anh tự phát giác? Không có lẽ.

Đã nhiều lần anh ngỏ ý muốn về thăm quê, nhưng tôi tìm đủ lý do trì hoãn, bởi lo sợ anh biết sự thật về cái quá khứ mà tôi đang cố giấu đi. Vậy thì tại sao anh lại đưa ra cái yêu cầu kia vào đúng lúc này?

Tôi lấm lét nhìn anh. Anh vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt ngụt lửa đam mê khiến tôi chợt hiểu rằng, anh vẫn chưa biết gì cả. Anh làm thế chẳng qua là muốn thể hiện lòng tự trọng trước tôi trong thời buổi lắm dịch bệnh rập rình. Nhưng lời đề nghị của anh vô tình đã khiến tôi chết điếng.

Tôi theo anh đến bệnh viện cùng sắc mặt u ám. Thời gian chờ đợi kết quả là những ngày tôi sống trong trạng thái lo sợ phập phồng. Còn anh, vẫn với cái nhìn ấm áp, nụ cười vô tư ánh lên niềm tự tin kiêu hãnh mỗi lúc gặp tôi.

Tôi biết, anh không phải lo sợ cho mẫu máu của mình, bởi tiền sử gia đình anh đều khỏe mạnh; anh là người sống mực thước, có phần nhút nhát. Bạn bè tôi vẫn thường chê anh sống “nhạt”, đàn ông gì mà không rượu bia, không trà, không thuốc. Anh yêu tôi là mối tình đầu, trong sáng. Còn tôi…

Tôi hoang mang đón đợi một kết quả khủng khiếp. Sự thật sắp được vén lên kéo theo một sự đổ vỡ đã nhìn thấy trước.

Đúng hẹn, anh nằng nặc bắt tôi cùng đến bệnh viện. Hai tờ phiếu ghi kết quả được đưa ra. Tôi vồ lấy tờ phiếu của mình dán mắt vào, chầm chậm đọc quét từng chữ. Quả tim tôi thắt bóp từng hồi theo những dòng kết quả. Còn anh, anh chỉ nhìn dòng kết luận cuối cùng trên tờ phiếu của anh rồi reo lên như trẻ nhỏ: “Nga! Em xem này, máu của anh rất tuyệt vời!”.

Tôi đón tờ phiếu của anh và trao cho anh tờ phiếu của tôi. Anh cũng chỉ nhìn qua dòng kết luận rồi hồn nhiên búng ngón tay đánh “choách” giơ lên cao nói giữa chốn đông người: “Máu của em cũng rất tuyệt vời! Chúng mình là một cặp tuyệt vời!”. Anh không để ý đến những ánh mắt khó chịu của những người xung quanh. Anh cũng không biết rằng tôi đã kín đáo quay mặt đi giấu ánh mắt âu lo.

Anh là một chàng trai ngộc nghệch, không đoán được tôi đang nghĩ gì. Anh đưa tôi về quê ra mắt gia đình. Bố mẹ anh rất hài lòng với tôi. Qua thái độ, tôi hiểu cả bố và mẹ anh đã coi tôi như con dâu chính thức. Điều ấy khiến tôi càng buồn hơn.

Đến lúc này thì anh không thể hiểu nổi nữa, gặng hỏi. Tôi chớp mắt nhìn anh. Ánh mắt thấp thoáng hơi nước báo hiệu một uẩn khúc cần được giãi bày. Tôi dè dặt đề nghị, em sẽ kể hết cho anh nghe. Nhưng…

Nhưng kể bằng cách nào đây? Câu chuyện quá khó không thể kể bằng lời. Câu chuyện quá dài không thể kể qua tin nhắn hay điện thoại. Chỉ còn một cách duy nhất… Tôi khẽ khàng đề nghị với anh. Anh tỏ vẻ khổ sở, nhưng không còn cách nào hơn, đành đồng ý và chờ đợi.

Một đêm không ngủ với những câu hỏi bay lửng lơ chờn vờn trước mắt, tôi đã quyết định viết ra sự thật, một sự thật cay đắng gắn với quá khứ của một đứa con gái nhà quê. Hôm sau anh đến, tôi đưa cuốn sổ với những con chữ ướt nhòe cho anh. Anh đón cuốn sổ và buông một câu đùa quen thuộc: “Em lại ấm đầu rồi!”.

Anh! Em đã định giấu mãi mãi chuyện này. Nhưng bây giờ thì em không thể. Khi bố mẹ anh hỏi thăm gia đình em, em đã không dám nói thật. Nhìn vào ánh mắt mong mỏi của bố mẹ anh, về hoàn cảnh nhà anh, em không nỡ… Em không nỡ giấu giếm thêm một ngày nào nữa.

…tôi đau đớn đến mụ người…

Bố mẹ anh già rồi, các cụ mong mỏi đứa con độc nhất lấy vợ, sinh con. Vì thế bố mẹ đã quá hy vọng vào em, người có thể sinh cho các cụ những đứa cháu khoẻ mạnh. Mà em thì… Nhà anh bốn đời độc đinh. Em đã biết. Em đã biết nên em không thể. Em không thể anh ơi… Em là một đứa con gái dị tật bẩm sinh. Và em rất có thể lại sinh ra những đứa con dị tật…

“Khô…ông! Em nói dối!”.

Anh quăng cuốn sổ lên bàn, nắm vai tôi lắc mạnh. Tôi ngước nhìn anh bằng cặp mắt ướt nhoè:

“Em nói thật!”…

Trước khi đi học, em không phải mang tên Nga như bây giờ. Cả làng Đầm Kênh gọi em là con Ngoẹo. Bố mẹ em thở dài nhìn đứa con gái đầu bẹp vào vai, suốt ngày ngồi thui thủi như một con cóc trong xó cửa. Người làng bảo bố em bị nhiễm chất độc da cam ngày ở Tây Nguyên, nên sau khi sinh em bố mẹ không dám sinh thêm lần nữa.

Đêm đêm mẹ ôm em chặt cứng trong lòng, nước mắt râm ri thấm vào tóc em khét đắng. Bố em buồn bã uống rượu tối ngày. “Tôi có ăn ở ác với ai bao giờ mà trời đầy đọa con tôi?!”, bố gào lên khi đã say mèm rồi lảo đảo ngã dúi vào xó cửa ôm lấy em mà khóc.

Hết viện này viện nọ, các thầy thuốc khám cho em đều kết luận: Nhũn xương cổ. Dị tật di truyền, không chữa được…

“Anh không tin! Em bịa đặt ra chuyện này làm gì? Hay là hôm về quê bố mẹ anh có điều gì không phải với em?”.

“Không, bố mẹ anh tốt lắm! Chính vì bố mẹ rất quí em nên em không nỡ… Vì thế nên em đã quyết định nói rõ sự thật…”.

Hết hy vọng vào bệnh viện, bố em lẳng lặng xách dao ra bờ tre đầu xóm. Một ngày cặm cụi, bố đã thửa được một cái khung. Cái khung như một chiếc lồng, có một chiếc cần nhô cao. Bố úp chiếc khung vào người em, nâng đầu em lên, dùng dây vải vòng qua trán vào chiếc cần. “Chịu khó nghe con!”, bố nói thế trước khi đeo khung cho em mỗi sáng. Chiếc khung ấy đã gò em suốt ngày cứng ngắc đến nỗi em không thể quay đi quay lại. Thế mà, khi bố tháo khung cho em đi ngủ, cổ em lại mềm oặt như một dải khoai…

Anh bàng hoàng buông sổ bước ra khỏi căn phòng trọ như một kẻ mộng du. Tôi nhìn theo bóng anh khuất sau tường hẻm rồi đổ mặt vào gối khóc rung giường.

Tôi đau đớn đến mụ người. Nhưng tôi không dám trách anh. Ba mươi tuổi, sau một quãng đời cật lực học hành, công danh sự nghiệp giờ tạm ổn. Một gia đình với những đứa con đã trở thành nỗi khát khao đối với anh. Bạn bè cùng lứa anh đã con cái đề huề.

Họ hay kể cho anh nghe cái niềm vui thiêng liêng khi nghe tin được làm bố, cái cảm giác tự hào pha hồi hộp khi đưa vợ đi siêu âm, cái cảm giác nín thở mồ hôi ướt đầm quần áo lúc đứng ngoài cửa phòng sinh.

Và khi tiếng oe của đứa bé vừa cất lên, họ đã tung cửa ào vào. Niềm vui chỉ thực sự ngập tràn khi nhìn thấy người vợ nở nụ cười hạnh phúc sau cơn vượt cạn và đứa con khoẻ khoắn đang hu huơ khua những bàn tay bàn chân nhỏ xíu chào đời… Còn anh… Anh sẽ là một ông bố của những đứa con tàn tật…

Suốt mấy ngày liền tôi không thể làm được việc. Đêm nào tôi cũng mơ thấy những đứa trẻ dị dạng, đứa không có bàn tay, đứa không có mũi, đứa không có mắt, đứa lông lá đầy mình, có đứa thì ngoẹo đầu thè chiếc lưỡi đỏ hỏn trong cái miệng không răng cười ngõng nghẽo… Chúng cứ xúm xít nhào vào tôi mà kêu “mẹ mẹ”.

Mỗi lần như thế tôi lại thét lên và choàng dậy, mồ hôi túa lạnh khắp người. Tôi ôm đầu thở dốc thì lại thấy ánh mắt đầy trách móc của truyen sex  anh khoan thẳng vào mình. Sếp trưởng thấy tôi mặt mày ủ dột thì gặng hỏi. Tôi quanh co viện ốm và xin nghỉ. Suốt ngày tôi nằm trân trân nhìn trần nhà, đầu óc rối bời. Đã mấy lần anh gọi nhưng tôi không bắt máy. Không chịu nổi thêm, tôi vùng dậy xách xe lao đi.

…tôi lại đến chiếc ghế đá bên hồ, nơi tôi và anh vẫn thường ngồi… Tôi dong xe mông lung ngoài đường. Không biết đi đâu. Đêm, tôi lại đến chiếc ghế đá bên hồ, nơi tôi và anh vẫn thường ngồi. Trăng mùa đông phả xuống mặt hồ gợn lạnh. Một con sâm cầm lạc bạn bơi le te trong rét mướt khiến tôi bất giác rùng mình. Tôi giở tờ hôn thú chưa có chữ ký ra gấp một con thuyền giấy rồi thả nó xuống hồ. Gió đông đẩy con thuyền trôi xa vùn vụt…

Tôi trở về phòng trọ với một mối ưu tư trĩu nặng. Và tôi giật mình nhìn thấy anh ngồi thu lu đợi tôi trước cửa phòng. Anh nhoẻn cười, hàm răng sáng trắng trong ánh đèn khu nhà trọ: “Anh ngu thật! Cổ em cao và thẳng thế, sao có thể dị tật bẩm sinh? Em nói thế để thử thách tình yêu của anh, đúng không?”.

Tôi nhè nhẹ lắc đầu.

Anh lủi thủi bám theo tôi vào phòng. Tôi mệt mỏi không muốn trả lời câu nào cho dù anh vẫn luôn miệng hỏi. Trước thái độ lầm lì của tôi, anh đành ngồi ôm đầu nín lặng. Tôi đẩy cuốn sổ hôm trước đến trước mặt anh cùng ánh mắt trách móc. Sao anh không đọc hết đã, rồi anh quyết định cũng chưa muộn kia mà.

…Em sáu tuổi. Em muốn đi chơi. Nhưng làng vắng. Người lớn đi làm, trẻ con đi học hết. Em đánh liều mang chiếc khung tre trên lưng đứng thập thò ngoài bụi duối nhìn vào lớp học. Em đã nuốt nước bọt khát thèm những tiếng học bài và tiếng hát véo von.

Bỗng có tiếng một đứa hét lên:“Chúng mày ơi nhìn kìa, con Ngoẹo!”. Như một đứa trộm bị bắt quả tang, em giật mình vùng chạy. Nhưng em vấp ngã. Mặt em cày xuống đường. Miệng em cạp đầy đất cát. Em đau đến điếng dại cả người. Em nghe có tiếng bước chân rầm rập đầy đe dọa. Mấy chục đứa trẻ đổ xô đến quây kín quanh em. Sợ hãi và xấu hổ, em bật đứng lên như một con chim nhỏ xù lông thủ thế. Và em đã nhìn thấy một người.

Người ấy rẽ đám học trò ngổ ngáo bước những bước chân liêu xiêu đến cạnh em. Bất ngờ người ấy khựng lại, ngây người, mắt sáng lên kinh ngạc. Rồi người ấy cười. Cái cười rạng rỡ của người vừa phát hiện ra một điều bí ẩn. Đến lúc ấy em mới biết là mình đã đột nhiên ngẩng được đầu.

Nhưng chính khi em ý thức được điều đó thì em lại thấy đầu em nặng như bị cả một bầu trời đè xuống. Và chiếc cổ bấy bớt của em không thể nào trụ nổi. Em đành để mặc cho đầu đổ ập xuống vai như cũ.

————————————————————–

Bạn đang đọc truyen tinh yeu  tai Gocwap.com – wap giải trí số 1 Việt Nam.

 <3 <3 <3

+++ CHÚC BẠN CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT ONLINE VUI VẺ +++

————————————————————–

Người mà em nhìn thấy lúc ấy là cô giáo Nhâm.

Cô Nhâm cúi xuống nhặt chiếc khung tre bị văng ra lúc em ngã, rồi dắt em về nhà trong nỗi ngạc nhiên của bố. Bố em lúc ấy vẫn đang say, nghe cô Nhâm nói thì mừng rỡ: “Thế à? Con thẳng đầu lên bố xem!”. Em nghiến răng gồng toàn thân hòng bẩy đầu lên khỏi vai. Nhưng đầu em nặng như một trái núi.

Bố em nhìn cô Nhâm ngờ vực: “Cô có nhầm không?”. Cô Nhâm cả quyết: “Ban nãy tôi nhìn thấy rõ ràng em đã ngẩng được đầu mà. Ngẩng đầu lên cho bố xem đi em!”. Mặc lời khích lệ ngọt ngào của cô Nhâm cùng tiếng giục riết róng của bố, em cũng đành bất lực. Em mếu máo chuẩn bị khóc òa thì cô Nhâm đã đỡ lời: “Chắc em nó còn mệt. Để sáng mai anh chị nhắc cháu thử xem”.

Sáng hôm sau bố gọi em dậy sớm. “Thẳng đầu lên con!”. Giọng bố mừng vui khấp khởi. Nhưng những cố gắng kiệt cùng ngày hôm qua đã khiến toàn thân em đau dần dã. Bố em bất thần giật chiếc cọc màn vung cao: “Thẳng đầu lên tao xem!”. Em khiếp đảm trước tiếng gầm và ánh mắt vằn lên của bố. Em lí nhí van xin: “Bố ơi…con đau lắm!”. Mẹ cuống cuồng nhào vào ôm cứng lấy em: “Tôi xin mình! Mình đừng bắt con, tội nghiệp!”. Bố em quăng chiếc cọc màn ra sân, vớ chai rượu tu ừng ực.

Chiều ấy cô Nhâm đến nhà. Cô mang cho em một chiếc bảng và vài viên phấn. Cô vuốt tóc em và nói: “Em giỏi và ngoan lắm!”. Chỉ một câu động viên ấy mà em sung sướng đến lịm người. Câu nói ấy như một khúc nhạc suốt ngày ngân nga trong đầu em.

Từ đó, chiều nào cô Nhâm cũng đến. Bên cô, em thấy mình tự tin lên rất nhiều. Mỗi lúc tập cho em viết, cô giáo ngồi đằng sau đưa cánh tay đỡ đầu cho em và nói: “Ngẩng đầu lên đi em!”. Đến lúc em mắm môi mê mải vẽ những nét chữ vào bảng thì cô Nhâm lại từ từ lỏng tay ra cho đầu em tự vững.

Cứ như thế, đầu em mỗi ngày ngẩng được lâu hơn. Một hôm cô Nhâm vui mừng nói với bố mẹ em: “Cháu đã ngẩng đầu được hai mươi phút rồi! Hằng ngày anh chị nhớ nhắc cháu nhé!”.

Buổi sáng đầu tiên, cô Nhâm gọi em dậy sớm. Cô chải đầu, tết tóc cho em. Rồi cô chống nạng ra vườn ngắt một bông hồng đọng sương gài lên mái đầu bên phải của em… Sự thực thì em đã ngẩng được đầu. Nhưng đó là những lúc em mải học cùng cô Nhâm, hoặc có bố mẹ em nhắc nhở. Còn hễ không có ai bên cạnh thì ngẩng đầu lên là một cực hình, nên em lại mặc nó ở trạng thái buông lơi.

Phải nhắc nhở em suốt ngày, bố em đâm bực. Có lần em gắng gượng cất đầu qua bữa cơm, nhưng khi bố vừa đi xuống bếp em liền thở phào và thả phịch đầu để nghỉ. “Bốp!”, cái tát bất ngờ làm em tóa đốm. Em khóc nấc lên nhưng cũng không thể cất đầu lên theo lệnh bố.

Bố em chợt nghĩ ra một cách. Bố chạy ra vườn bẻ một chùm gai bồ kết. “Thẳng đầu lên!”, bố quát và gài chùm gai tua tủa vào vai áo phải của em, nơi mà đầu em luôn luôn đổ xuống. “Mày mà ngoẹo nữa là gai nó đâm mày chết!”.

Dọa xong, bố mẹ đi làm. Em sợ rúm cả người, đứng ngay đơ. Liếc thấy những mũi gai nhọn hoắt nơi vai, em sợ lắm. Nhưng em cũng chỉ gồng được thêm một lúc thì không chịu nổi. Đầu em từ từ… từ từ ngả xuống chùm gai… Em khóc thét hãi hùng nhưng không có ai ở đó. Khi có người chạy đến thì má em đã nhõa máu tươi…

Chiều ấy cô Nhâm nhìn khuôn mặt sưng vù của em kêu lên xa xót: “Trời ơi! Em làm sao thế này?”. Bố em ngồi uống rượu trên phản không nói gì. Mẹ em thì khóc. Rồi cả mẹ, cả cô và em đều khóc. Bất ngờ cô nói: “Nếu anh chị đồng ý, tôi xin được đưa em Ngoẹo về trường. Tôi sẽ tập cho em khỏi bệnh”. Bố em nhìn chân cô ái ngại: “Cô…thế kia…sợ cháu nó làm cô vất vả”. Cô cười buồn: “Anh chị đừng ngại. Có nó tôi cũng thêm vui”.

Mẹ gói ghém đồ đạc đưa em sang trường.

Cuộc đời em thay đổi từ ngày hôm ấy.

Buổi sáng đầu tiên, cô Nhâm gọi em dậy sớm. Cô chải đầu, tết tóc cho em. Rồi cô chống nạng ra vườn ngắt một bông hồng đọng sương gài lên mái đầu bên phải của em. Cô đưa cho em tấm gương. Lần đầu tiên em dám soi gương. Em sung sướng đến mê ly khi nhận ra khuôn mặt của mình. Bông hồng trên tóc khiến em thấy mình đẹp rực rỡ như một nàng công chúa. “Em thấy bông hoa đẹp không?”. “Dạ, đẹp!”. “Em có thích không?”. “Dạ, thích!”. “Thế thì em phải giữ đầu cho thẳng. Nếu em ngoẹo đầu bông hoa này sẽ nát đấy. Em nhớ chưa?”. Em lí nhí: “Em nhớ rồi cô ạ!”.

Rồi cô dắt em lên lớp. “Ê con Ngoẹo!”, tiếng một đứa la lên chói lói. Nhưng cô giáo đã tươi cười: “Các em nhầm rồi! Đây là bạn Nga. Các em nhìn xem, bạn ấy có ngoẹo không nào?”. Mấy chục cặp mắt trẻ thơ dõi vào mặt em chăm chú. Cô giáo thấy em bối rối thì nhắc: “Ngẩng đầu lên đi em!”. Em lấy lại tự tin và ngồi thẳng.

Đóa hồng trên tóc em dìu dịu tỏa hương như một lời nhắc nhở thầm thì. Đầu em ngẩng cao trong niềm kiêu hãnh. Trước mắt em, những chữ cái đang nhảy nhót. Tiếng hát và tiếng cười rộn rã. Em thấy mình châng lâng như sắp sửa bay lên. Em quên mình là đứa trẻ tật nguyền. Em chìm đắm vào tiết học trong niềm hạnh phúc miên man, mãi khi tiếng trống vang lên em mới biết mình đã ngẩng cao đầu suốt buổi. Em lao ra sân chơi cùng bè bạn. Những trò chơi tuổi thơ đã xóa tan mặc cảm tự ti như mây mù lẩn quất trong em.

Mỗi buổi sáng là một bông hoa. Bốn năm trời là bao nhiêu bông hoa cô Nhâm cài lên mái tóc em, em không nhớ nữa. Em chỉ nhớ rằng, khi tiễn em qua đò sang Ba Thá học cấp 2, cô Nhâm đã mỉm cười: “Giờ Nga đã lớn rồi, không cần cài hoa nữa. Nhưng em nhớ, cuộc đời còn nhiều trở ngại lắm, dù trong hoàn cảnh nào thì em cũng phải luôn ngẩng cao đầu!”.

Vâng, em đã ngẩng cao đầu từ bấy đến nay. Người xóm Đầm Kênh đã quên cái tên con Ngoẹo của em. Bạn bè, cơ quan, anh và gia đình anh chỉ biết một cô Nga khỏe mạnh trong hiện tại. Nhưng em phải nói với anh tất cả, bởi cuộc sống trước mắt còn ẩn chứa những hiểm họa bắt chúng ta đối diện. Em đã linh cảm thấy điều đó và quyết định nói trước với anh……

Tôi tần ngần đứng ở mũi đò. Sông mùa đông nước cạn. Những con sóng miên man xô đuổi vô hồi. Hai mươi mấy năm rồi sông quê vẫn thế. Làng Đầm Kênh cây lá xanh rờn vẫn lấp lay vẫy gọi. Có gì khác đâu, mà sao hôm nay lòng tôi trống rỗng thế này? Chắc đến lúc chết tôi cũng không thể nào quên được vẻ mặt bàng hoàng của anh đêm qua, lúc anh đọc xong cuốn sổ.

Anh vò đầu bứt tai mãi mà không nói được một câu nào ra hồn. Tôi biết trong lòng anh bị một cơn chấn động khủng khiếp nên đã chủ động nói cười, cố tỏ ra mọi chuyện bình thường. Tuấn Anh ạ, em đã quyết định rồi. Chúng mình chỉ có thể coi nhau như bạn tốt. Em không muốn gieo oan trái cho gia đình anh. Anh hãy tìm một người con gái khỏe mạnh….

Khi nghe những câu tôi nói, anh ngồi yên lặng lắng nghe và tỏ ý muộn phiền. Giá lúc đó anh chỉ cần ôm lấy tôi nói một câu giả dối nào đó rồi từ từ rời xa tôi thì tốt biết nhường nào. Đằng này anh không giấu được vẻ mặt dao động thành thực.

Vẻ mặt ấy khiến tôi hiểu rằng, cái lâu đài tình yêu được chúng tôi xây bốn năm nay hóa ra toàn bằng cát không thể trụ được trước một làn sóng nhỏ. Tôi không nhớ đã đẩy anh ra khỏi phòng trọ bằng cách nào, để hôm nay một mình đơn độc về quê với mong muốn được gục vào lòng mẹ khóc như ngày thơ bé.

Mặc dù tôi đã cố sửa soạn một bộ mặt thản nhiên cười nói, nhưng tôi không giấu nổi bố mẹ tôi. Những câu gặng hỏi nhẹ nhàng nhưng da diết đã khiến tôi mấy lần sắp sửa khóc òa để kể hết ra sự thực. Nhưng… không thể được! Không, không nên khơi lại nỗi đau đã ngủ quên trong lòng bố. Nỗi niềm này tôi chỉ có thể chia sẻ được với một người…

Tôi tránh đi đường làng, lột dép đi tắt bãi ngô. Đất phù sa thấm bàn chân tôi mát lạnh.

Trường làng đã ngả rêu phong. Những tán xà cừ xanh thẫm trong chiều tắt nắng. Lớp học tan rồi, ghế bàn im ắng. Phòng học này tôi đã từng ngồi nghe cô Nhâm giảng bài, đã từng múa hát và đắm chìm trong cổ tích. Cô Nhâm có một kho cổ tích dành cho cả lớp, nhưng có một câu chuyện cô Nhâm chỉ kể riêng cho bé Nga.

Trong một lần đứng đếm bom nổ chậm trên đèo Quắc, một mảnh đạn đã chém vèo vào chân cô thanh niên xung phong vừa tròn hai mươi tuổi. Bậc thềm này cô Nhâm vẫn gác đôi nạng gỗ ngồi lặng lẽ dõi đôi mắt mênh mang ngắm lũ trẻ chơi đùa. Chốc chốc cô lại gật gật đầu, miệng lẩm nhẩm đếm từng đứa trẻ trong sân. Đã có lần bé Nga ôm cô Nhâm ngây thơ hỏi: “Cô ơi, cô đếm gì mà nhiều thế?”. Cô Nhâm giật mình cười lúng túng: “À, cô đếm… tiếng cười!”.

Sau lớp học vẫn một khu nhà nhỏ. Vườn hoa đủ màu rợn sóng trong gió đông heo hắt. Tiếng nạng khua cô độc trong phòng. Chính tại căn phòng này năm xưa bé Nga đã từng thổn thức khi nghe câu chuyện một người con gái từ chiến trường trở về.

Bị cắt một chân. Người yêu đi lấy vợ. Cánh cửa tương lai đóng sập trước mắt. Đau đớn đến đổ quị, nhưng rồi cô gái đã gượng dậy. Cũng chính căn phòng này, bé Nga đã chứng kiến một người đàn ông mặt mày rầu rĩ từ thành phố tìm về.

Đứa bé tám tuổi lúc ấy chưa hiểu nổi chuyện đời, đã bưng miệng khúc khích cười khi thấy người đàn ông quì xuống ôm chân cô Nhâm nói những lời sám hối. Cô Nhâm cúi nhìn người đàn ông nghiêm giọng: “Anh đừng quì như thế, con gái tôi nó cười cho kìa!”. Người đàn ông nhìn đứa bé có đóa hoa trên tóc ngỡ ngàng: “Không! Nó không phải là con em!” Cô Nhâm mím môi trỏ chiếc nạng ra sân: “Anh đi đi!”.

Nhưng khi bóng người đàn ông sắp khuất sau rặng cúc tần xanh lá, hai chiếc nạng gỗ lại run run, đôi chân thương tật cơ hồ chao đảo. Cô Nhâm ôm vội đứa bé vào lòng làm điểm tựa, mắt đỏ hoe xoa đầu nó nói vội vàng: “Ngẩng đầu lên đi em!”…

“Ngẩng đầu lên đi em!”, câu nói ấy đã gieo vào lòng tôi một sức mạnh vô biên, giúp tôi vượt qua bao trở ngại đường đời nhưng không vượt qua được sóng gió tình yêu. Tôi biết tôi sẽ gục ngã nếu tôi mất anh.

“Em đã cho anh ấy biết sự thật. Em có sai lầm không hở cô?”.

Cô Nhâm không trả lời câu hỏi của tôi. Cô vuốt tóc tôi nhè nhẹ, cất giọng bùi ngùi:

“Nếu yêu em thực lòng, Tuấn Anh sẽ về đây tìm em”.

Nhưng một ngày…hai ngày… Tuấn Anh đã không về Đầm Kênh tìm tôi. Mắt tôi hết ướt lại khô. Hết một tuần, cô Nhâm cũng đành cay đắng:

“Em phải tiếp tục đi làm. Khóc lóc không cứu vãn được gì đâu!”.

Cô Nhâm chống nạng đưa tôi ra tận bến đò. Những vết nạng cắm vào bờ sông sâu hút. Con đò chòng chành rời bến. Gió sông thổi lộng. Tóc cô trò sổ tung, sợi xanh sợi bạc vương nhau. Sóng cồn cào. Tôi đã tự nhủ là mình sẽ không khóc nữa, vậy mà khi đò vừa cập bến, tôi lại gục đầu vào vai cô Nhâm nấc lên. Cô Nhâm chớp mắt thật nhanh rồi cất giọng nhẹ nhàng, rành rọt:

“Ngẩng đầu lên đi em!”.

Tôi từ từ ngẩng lên, bước những bước dứt khoát lên bờ nhằm hướng bến xe dấn bước…

Back to posts

Những bộ Phim sex đầy đủ các thể loại được sưu tầm từ nhiều websex trên internet.đường link xem phim sex sống 100%. Hãy chọn bộ phim mà bạn thích đi.




Truyện sex hay-truyện sex sinh viên

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi may mắn kiếm được việc dậy học tại một tiểu bang miền Đông rất xa to6iy Bước đầu bỡ ngỡ, tôi thuê phòng nhà ông Tom, một giáo sư ngành nhân chủng học. Nhờ ông Tom mà tôi quen biết bà Minh, mặc dù trước đó tôi thấy bà rất nhiều lần. Bà Minh hay đứng nói chuyện gần thư viện, trên đường tôi đến chỗ ăn trưa. Tôi để ý bà một phần vì bà là người Á châu, phần nữa vì phong cách nói chuyện rất sống động của bà. Bà Minh trạc độ 40 tuổi, thuộc loại tầm thước so với người Á châu. Thân hình bà rất thon gọn so với số tuổi (sau này tôi mới biết vì bà không có con).
sex-anh sex-anh sex dep
Bà trắng trẻo, để tóc dài ngang vai, khuôn mặt thông minh dễ nhìn, nhưng bà hơi bị vẩu nhẹ. Bà Minh thích mặc váy ngang đầu gối và đi giầy boot cao gót. Tôi ngờ ngợ bà là người Việt khi thoáng nghe giọng nói tiếng Anh của bà. Trong một lần nói chuyện ngẫu nhiên với ông Tom, tôi được biết bà đúng là người Việt. Giáo sư Tom biết bà Minh vì hai người là dân đồng nghiệp. Trước năm 1975, bà từ Việt Nam sang Lào nghiên cứu chuyên đề gì đó. Sau đại biến 75, bà kẹt lại ở đó và lấy một ông giáo sư người Mỹ. Sau đó cả hai vợ chồng về Hoa Kỳ định cư, và bà kiếm được việc làm trong một đại học địa phương. Theo giáo sư Tom, ông chồng bà Minh rất lớn tuổi, đã về hưu và bệnh tật rất nhiều. Có lẽ vì buồn chuyện gia đạo không con cái và đời sống xứ người cô quạnh, nên bà Minh thường hay tổ chức tiệc tùng mời bạn bè đến nhà chơi. Ông Tom hứa sẽ mời bà lại nhà giới thiệu với tôi vì hai người cùng là người Việt và cùng làm việc trong đại học. Mấy tuần sau, giáo sư Tom giữ lới hứa, mời bà Minh và ông chồng lại nhà ăn cơm tối. Hôm đó tôi trổ tài nấu món sukiyaki mà tôi đã học lóm được của mấy bạn người Nhật lúc còn đi học. Đúng như ông Tom tôi kể, ông chồng bà Minh lớn tuổi, tóc bạc phơ, đi đứng chậm chạp, tay chân hơi run. Còn bà Minh thật là tương phản, bà trông trẻ trung, đi đứng nhanh nhẹn, ăn nói vui vẻ hoạt bát. Khi nói tiếng Việt với tôi, bà xưng Minh và gọi tôi bằng tên ngọt xớt mặc dù bà lớn hơn tôi xấp xỉ một con giáp. Còn tôi thì vẫn theo kiểu Việt Nam, gọi bà là chị và xưng em.

Đọc truyện sex tại OISUONGQUA.SEXTGEM.COM

Theo bà kể thì bà ngày xưa bà học trường Ma Sơ, sau này đổi lên Gia Long. Lên Đại học thì bà chọn ban Khảo Cổ vì bà hằng yêu mến nghề này. Bà khen tôi nấu ăn ngon, học giỏi, chắc là đắt đào. Bà Minh và tôi nói chuyện rất tương đắc, một phần vì bà khéo nói, một phần vì cả hai ít có dịp nói tiếng mẹ đẻ, và một phần vì tôi hiểu biết nghề chuyên môn của bà khá nhiều. Sau buổi gặp mặt ban đầu, chúng tôi gặp nhau rất thường, vì tôi cũng cần bầu bạn, nhất là bạn khác phái. Lúc thì bà hẹn tôi đi ăn trưa. Có khi tôi rủ bà đi xem xi nê hay xem triển lãm trong Đại học. Bà rất thân mật với tôi, còn tôi rất thoải mái với bà vì bà không điệu bộ, õng ẹo như mấy cô gái trẻ tuổi mà tôi giao thiệp trước khi đi làm xa. Bà Minh tâm sự cho tôi đủ thứ chuyện. Bà lấy chồng vì hoàn cảnh bắt buộc chứ không phải vì tình yêu chân chính. Người yêu cũ của bà vẫn còn ở Việt Nam và hình như cũng lập gia đình rồi. Có lần uống cà phê, bà than đời sống gia đình thiếu hạnh phúc. Tôi hỏi kỹ hơn thì bà nói thẳng là ông chồng bà liệt dương từ mấy năm nay. Vừa nói bà vừa nhìn tôi với vẻ dò xét. Lúc đó tôi cũng vui miệng nói đại "như vậy chắc chị cũng thiếu lắm hả?" Tôi thấy bà mắc cở không trả lời, đỏ hồng đôi má, trông thật là đáng yêu. Lúc đó một ý tưởng hắc ám len lén vào óc tôi nhưng rồi nó tan biến đi ngay. Sau lần nói chuyện đó, tôi thấy bà có vẻ thay đồi, hay giữ ý tứ hơn và có ý tránh gặp tôi. Có lần tôi gọi điện thoại hỏi bà có giận tôi không thì bà quả quyết là không. Một hôm tôi vừa về văn phòng sau mấy giờ giảng bài mệt nhọc thì bà Minh gọi điện thoại. Bà mời tôi lại nhà thăm bà sau giờ ăn tối. Tôi hơi ngạc nhiên vì đây là lần đầu bà mới tôi đến nhà. Tôi định từ chối vì quámệt, nhưng bà khẩn khoản bắt tôi nhận lời. Tôi lái xe đến nhà bà lúc khoảng 8 giờ tối. Nhà của vợ chồng bà là một căn nhà kiểu cottage, nhỏ nhắn, xinh xắn ở một khu ngoại ô yên lặng, hiền hòa. Tôi gõ cửa mấy lần không thấy ai trả lời. Vì cửa khép hờ nên tôi đẩy của vào trong rồi đóng cửa lại. Tôi gọi tên vợ chồng bà thì không có ai trả lời, nhưng thoáng nghe như có tiếng người trong phòng ngủ cuối nhà. Đến gần thì như là tiếng đàn bà rên rỉ. Nhìn vào phòng tôi giật bắn người. Bà Minh lúc đó đang nằm trên một chiếc giường queen trải dra trắng tinh. Bà mặc quần áo ngủ mỏng dính, tôi thấy hai núm vú nâu nâu và vùng lông đen nơi hạ bộ của bà. Ánh đèn mờ ảo của phòng ngủ càng làm tăng vẻ quyến rũ của bà. Bà nằm một chân co lên, một chân duỗi thẳng, một tay bà xoa bóp vú còn tay kia thì bà chà chà lồn. Chắc bà nứng lắm vì tôi thấy bà cong người lên, đôi gò bồng đảo phập phồng, lồn bà hình như ươn ướt và bà rên khe khẽ. Là trai máu nóng đang độ thanh xuân, thiếu sắc dục lâu nay, làm sao tôi chịu nổi cảnh này. Cặc tôi cương phồng lên trong quần. Quên hết mình đang ở nhà người lạ, tôi cởi thắt lưng, kéo zip, lấy cặc ra vọc. Trong chốc lát, cặc tôi đứng thẳng, cứng như đá. Chắc tôi gây nhiều tiếng động, nên bà Minh nghe thấy. Bà ngẩng đầu lên và gọi tôi bằng giọng thật quyến rũ, mời mọc của người đàn bà thiếu hơi trai đã lâu: "Khanh ơi, lại chơi Minh ngay đi! Minh hứng quá rồi, chịu không nổi nữa đâu!" Vừa nghe la øtôi vôi vàng chạy lại, vừa chạy vừa cố cởi quần áo. Tôi vừa đến giường là bà Minh nhỏm dậy, tay trái ôm sát tôi còn tay phải bóp chặt cặc tôi. Bà rên lên: "Trời ơi, sao của Khanh to và cứng quá vậy. Đâm vô lỗ của Minh cho Minh sướng Khanh ơơơiii!" Tuy tôi hứng lắm rồi, nhưng tôi nhớ là phải kềm chế, nếu không xuất tinh sớm, đàn bà chưa thỏa mãn. Tôi nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai bà: "Từ từ Minh, Khanh muốn làm tình với Minh thật lâu cho đã." Nói xong, tôi hôn lên môi bà và lấy lưỡi liếm bú hàng răng vẩu có duyên của bà. Minh liền thọc lưỡi ra cho tôi nút. Lưỡi bà vừa dài vừa ướt nên hôn và nút lưỡi của bà rất thích. Nước miếng hai người hòa trộn vào nhau. Trong lúc đó tôi nhanh tay cởi quần áo ngủ và xoa nắn khắp cơ thể bà. Da dẻ bà thật mịn màng nhậy cảm, vú bà vẫn gọn gàng săn cứng. Nhìn ngắm thân hình lõa lồ đầy nhục dục của bà, cu tôi gồng thêm. Tôi hôn hai nách bà, liếm bú hai đầu vú nâu nâu khá lâu rồi cắn nhẹ vào tai bà và nói: "Minh đẹp lắm, Minh sexy quá!" Lối hôn hít, vuốt ve, bú liếm và nói nịnh của tôi làm bà Minh sướng run người. Thấy bà đã quá sẵn sàng, tôi liền cúi xuống hôn nhẹ lên mu lồn của bà. Minh rên lên: "Hôn em chỗ đó, ăn em chỗ đó, lẹ lên." Tuy đang nục, tôi cũng để ý lối thay đổi xưng hô của bà. Đàn bà cho đàn ông đụ rồi là xưng em gọi anh, không cần biết tuổi tác gì hết! Tôi có kinh nghiệm này từ lúc còn mới lên đại học. Tôi banh đôi chân của bà ra và đưa sát mặt vào lồn bà. Lồn bà lông đen phơi phới, hột le lộ ra, cửa mình nâu nâu, bên trong đỏ hon hỏn. Có lúc tôi bú hột le của bà, có lúc tôi liếm nhẹ cửa mình bà, cũng có lúc tôi vạch lồn bà ra mà thọt hẳn lưỡi vào trong mà quậy. Bà Minh chịu sao thấu! Bà rên xiết, vùng vằng, trào dâm thủy lênh láng, làm tôi suýt ngạt thở và văng ra mấy lần. Nhưng mùi dâm thủy hăng hắc của bà càng làm tôi bị kích thích hơn và bú liếm mạnh hơn. Thấy làm tình như vậy chưa đã, tôi còn liếm và thọc lưỡi vào lỗ đít đen đen của bà. Tôi lấy ngón tay trỏ thọt vào lồn bà mấy lần, lấy dâm thủy lên chà lên hậu môn bà rồi từ từ móc vào bên trong. Lỗ đít bà săn lại, bám chặt ngón tay tôi. Lần này thì bà không vùng vằng nữa mà chỉ run rẩy, rên khe khẽ: "Sao mà sướng qua không biếtù, chưa ai chơi em chỗ này!" Câu đó làm tôi nghĩ ngay đến chuyện phá trinh lỗ đít bà. Nhưng trước hết tôi phải đụ lồn bà cho bà sướng thì may ra bà sẽ cho đụ đít sau. Vì tôi biết bà có thểø sướng nhiều lần còn tôi xuất tinh làkhó cứng lại ngay, nên tôi nói: "Minh ơi, nằm xấp lại cho anh chơi chó". Tôi kinh nghiệm chơi kiểu này đàn ông lâu ra. Bà Minh ngoan ngoãn nằm xấp lại và nhô cao mông đít lên. Thấy cái lá đa dài, ướt nhẹp của bà, tôi đút cặc thẳng vào. Tuy lồn bà ướt, nhưng âm hộ của bà cũng khá chặt nên tôi phải nhấp hai, ba cái mới đút lún cán được. Bà Minh la to lên: "Sướng quá, chơi sâu, chơi mạnh lên anh!" Tuy tiếng bà thúc giục làm tôi hứng vô kể, tôi cố dưỡng sức bằng lối chơi chậm rãi, kéo cu ra xa rồi đút vào lại. Mỗi lần tôi làm như vậy là bà rên một tiếng. Sợ chơi như thế chưa đủ sướng, tôi lấy một tay vân vê đầu vú bà và một tay móc hột le của bà. Bà la hớt hải: "Quíu quá, Minh sắp tới rồi anh ơi!" Thấy vậy, tôi nhấp cu nhanh hơn, mạnh hơn và tay tăng áp lực chỗ hột le. Bà Minh thở hộc lên và dâm khí bà trào ra. Tôi ngâm cu trong lồn ba,ø nhấp nhè nhẹ cho bà sướng đủ rồi từ từ rút ra. Cặc tôi lúc này vẫn còn cương cứng và bóng lưỡng vì dâm thủy của bà. Biết bà Minh lâu ngày chưa hưởng, nên tôi cho bà nghỉ mệt, nhưng vẫn không quên ve vuốt vú, bụng, háng và đùi của bà. Sau một hồi mơn trớn kích thích, tôi hôn và nút lưỡi bà trong khi bà lấy tay vọc con cu cứng ngắc của tôi. Bà Minh nói nhẹ vào tay tôi: "Minh ra hai lần rồi anh. Quá tam ba bận. Thôi lần này anh ra luôn với Minh một lúc." Tôi liền ra lệnh cho bà: "Minh bú thằng nhỏ anh đi". Bà Minh trả lời:"Em không quen, chưa làm bao giờ". Thấy vậy, tôi liền áp đầu bà xuống của quý của tôi. Theo phản xạ tự nhiện, miệng bà ngoạm lấy dương vật của tôi. Vì bà chưa quen bú liếm nên hàm răng vẩu của bà chạm vào quy đầu, càng làm tôi sướng thêm. Tôi nói: "Thì Minh dùng lưỡi mà liếm và tay mà vọc". Nghe tôi bầy, bà làm một cách dễ dàng và thích thú. Trong lúc đó, tôi cũng liếm lồn và hậu môn của bà theo lối 69. Khi thấy dâm thủy bà Minh trào ra lần nữa, tôi xoay bà lại và leo lên người bà. Tuy bà thon nhỏ, cơ thể bà lại rất dầy dặn và êm ái. Tôi nâng chân phải bà lên và đút cu vào lồn bà theo kiểu vác cầy qua núi. Có lẽ lồn bà đã dãn nở rồi nên tôi vào không khó như lần trước. Lần này tôi cố ý đè người lên hột le của bà những khi nhấp ra nhấp vô. Bà Minh sướng chịu không nổi, kêu to lên: "Sướng quá Khanh ơiù,sao anh không lấy em đi, chơi em cho em có bầu luôn." Tôi nắc bà một hồi, biết giữ không nổi nữa, tôi bèn la lên: "Minh dâm quá Minh ơi, đụ Minh đã quá, sướng mờ cả mắt rồi." Bà vội trả lời: "Anh tới luôn đi, em cũng sắp ra rồi, á á!" Nghe thế, tôi chịu hết nổi, nhấp mạnh thêm hai ba cái rồi cặc tôi giật giật, bắn vọt tinh khí đầy trong lồn bà. Lúc đó bà cũng vừa tới vì tôi thấy cơ lồn bà săn lại, bóp chặt cu tôi. Sau lúc xúc động tột cùng của ái ân, tôi ôm bà thật chặt và hôn thật sâu. Cả hai chúng tôi đầu mệt nhoài và chìm vào giấc ngủ vô tư lự. Sáng hôm sau, khi thức dậy, Minh kể cho tôi rằng bà để ý đến tôi từ lúc mới gặp. Mấy tháng nay Minh chờ tôi tỏ thái độ trước nhưng tôi ‘quân tử tầu' nên nàng đành phải ra tay trước. Nhân cơ hội chồng đi nhà thương khám tổng quát, Minh bèn dàn cảnh dụ tôi như vậy. Nghe một bà đàn chị, trí thức tỏ tình thẳng thắn như vậy, cặc tôi gồng lên và tôi đè Minh ra mà đụ mấy kiểu nữa. Vì mới chơi hôm qua, nên tôi dũa Minh kỳ này thật lâu mới xuất tinh. Sau khi thỏa dục, Minh dọn dồ cho tôi ăn sáng và tôi chở Minh đi làm. Từ đó Minh và tôi sống kiểu già nhân ngãi non vợ chồng. Chúng tôi gặp nhau là đụ (trừ lúc Minh có tháng), mặc dù nhiều khi hoàn cảnh thiếu thuận tiện. Không bao giờ Minh nói tôi tìm cách ngừa thai (có lẽ vì nàng muốn có con) nhưng nàng chẳng bao giờ có bầu. Tôi nhớ có lần đóng cửa đụ đứùng Minh tại văn phòng tôi, xuýt bị nhân viên bảo vệ bắt gặp. Có lần tôi dùng tay chơi Minh khi xem phim khiêu dâm ngoài rạp. Lúc ra về, Minh phải dùng cái xách tay che vết dâm thủy dính trên váy. Một dịp tôi chở Minh đi chơi xa mấy ngày, đi đến hotel nào chúng tôi cũng mướn video con heo coi xong rồi làm tình. Minh cho tôi đụ đủ kiểu, đủ cách trừ lối chơi đường hậu. Đối với nàng, hôn hít bú liếm hậu môn nghĩa là chơi lỗ đít rồi. Thật tình Minh cũng không thích chơi kiểu, chơi thế gì cho lắm, có lẽ vì sự gò bó của văn hóa Á Đông và nàng khá lớn tuổi khi nếm mùi đời. Minh chưa bao giờ ăn nằm với người tình cũ, và khi nàng lập gia đình, ông chồng quá già, còn hơi sức đâu mà chơi kiểu cọ! Tuy nàng sẵng sàng chiều tôi chơi cách này thế nọ, nhưng nàng vẫn thích chơi nằm ngửa nhất, vì thế này hột le được chà xát nhiều nhất. Tôi nhận xét Minh đến mạnh nhất khi chúng tôi làm tình từ tốn, nhẹ nhàng trong khung cảnh trang nhã, ấm cúng, nhất là khi tôi chịu khó nói ngọt khen nàng trẻ đẹp, duyên dáng, dễ thương. Đàn bà nào đến gần trung niên cũng thích đàn ông lập đi lập lại là họ vẫn còn hấp dẫn đối với người khác phái. Dần dần tôi thấy Minh nẩy nở tình yêu tôi. Điều đó làm tôi lo ngại vẩn vơ vì tôi biết chắc tôi không thể cung ứng mọi nhu cầu của nàng được. Sau một thời gian, ông chồng Minh quyết định về quê dưỡng già. Có lẽ ông nghe biết chuyện và tìm cách chia xẻ chúng tôi. Tuy Minh không muốn xa tôi chút nào, nhưng nàng là người biết tình biết nghĩa, không nỡ bỏ chồng. Vì thế cuối cùng, nàng cũng đành gạt nước mắt, bịn rịn chia tay tôi. Mới đầu tôi cũng cố đi thăm Minh rất đều đặn vì thú thật tôi rất thèm khát da thịt nàng, không thể xa nàng hơn một tuần. Vào cuối tuần, tôi hay đáp xe lửa đến một motel gần nhà mới của nàng. Đến tối nàng ra thăm tôi, có khi ở lại qua đêm nếu ông chồng vắng nhà. Vì thương tình tôi chịu khó đi xa, nên một lần Minh cho tôi chơi lỗ đít. Lần đó tôi đến thăm Minh nhân dịp chồng nàng đi xa thăm gia đình người em gái. Cả hai chúng tôi đều rất buồn vì biết không thể gặp nhau đều đặn nữa. Hai người rủ nhau đi pinic một chỗ thật vắng vẻ để làm tình ngoài trời một lần cho biết. Khi tôi sửa soạn chơi chó Minh như thường lệ, nàng nói thật nhỏ: "Không biết chừng nào mới gặp Khanh nữa, Khanh muốn chơi lỗ nào cũng được." Sợ mình nghe lầm, tôi hỏi lại: "Minh nói gì Khanh nghe chưa kịp." Minh trả lời chậm rãi rõ ràng: "Hôm nay Khanh muốn chơi kiểu nào em cũng chiều." Hứng quá chịu không nổi, tôi đút cu thẳng vào lỗ đít nàng. Nhưng vì thiếu sửa soạn và quá hấp tấp, nên tôi thọt mãi không vào. Nhìn thấy thỏi bơ gần đó, tôi chợt nhớ đến một phim coi từ lúc còn đi học. Tôi lấy bơ thoa vào hậu môn của Minh. Nàng nhột, cười hắc hắc và hỏi: "Anh làm gì em đó?" (Truyện từ Cõi Thiên Thai) Tôi không trả lời, thoa bơ vào cặc mình, rồi từ từ đút vào lỗ hậu của Minh. Nhờ bơ trơn nên lần này cu tôi lọt qua lỗ đít Minh. Nàng rên lên, có lẽ vì hơi đau. Thấy vậy, tôi liền chụp lấy quả chuối chưa ăn tống thẳng vào lồn nàng. Lối đụ hai lỗ này làm Minh rên lên vì khoái cảm. Lỗ đít nàng bóp chặt cu tôi. Biết chịu không nổi nên tôi nhấp trái chuối vào lồn nàng nhanh, mạnh và sâu hơn. Khi Minh thở hoắt ra khi lên tận đỉnh vu sơn thì tinh trùng tôi cũng bắn phọt vào lỗ đít nàng. Sau chuyến phá trinh lỗ đít bất ngờ sướng không tả đó, tôi còn gặp Minh thêm mấy lần nữa. Nhưng nàng không tôi đụ đít nữa vì thật tình Minh không thích chơi kiểu này. Dần dần vì công việc tôi không thể đi thăm Minh thường xuyên, nhất là sau khi ông chồng Minh rõ chuyện, cấm nàng liên lạc với tôi. Qua thời gian, chúng tôi mất liên lạc dần dần. Trong lúc đó tôi lại dính vào bà Hồng.
truyen tranh sex  phim sex 3gp  the gioi sex  truyen tranh sex  phim sex hay 
Về trang chủ oisuongqua.sextgem.com để đọc truyện sex,xem ảnh sex và nứng hơn nữa nào

Truyen tranh sex
truyen sex - truyen dam - truyen nguoi lon - doc truyen sex 18+ - truyen tranh 18+ - truyen hentai
truyen sex
13

|

1